Nguyễn Huy Hùng

Trong khi nhộn nhịp chuẩn bị tổ chức rềnh rang mừng kỷ niệm ngày gọi là Quốc Khánh 2 tháng 9, nhưng lại là ngày Đại họa của Dân tộc Việt Nam suốt 60 năm qua, bạo quyền chuyên chính độc tài toàn trị Cộng sản Việt Nam (CSVN) đă cho Vơ văn Kiệt một đảng viên kỳ cựu đă nghỉ hưu, tung ra lời phân tích chỉ trích rất nặng nề các tội lỗi sai lầm của Đảng CSVN từ 60 năm qua, nhằm mục đích dụ dỗ toàn thể dân tộc Việt Nam (gồm tất cả những người ở trong nước đă và đang c̣n phải chịu bao nhiêu bất công khổ đau cùng cực hàng ngày từ 60 năm qua, những người đă phải vượt biên bỏ nước ra đi sau ngày quốc hận 30-4-1975 để t́m tự do bằng mọi phương tiện mong manh “thập tử nhất sinh” v́ không thể sống dưới sự cai trị vô sản chuyên chính độc tài độc đảng bóc lột tàn bạo vô nhân đạo của CSVN, những người từng trực diện chiến đấu suốt 30 năm chống lại sự xâm lăng của Cộng sản trước 30 tháng 4 năm 1974, đă bị CSVN gom lại hành hạ khổ nhục hàng chục năm trời lao động khổ sai cho chết lần ṃn trong các trại tập trung cải tạo tư tưởng, nhưng nhờ sự can thiệp của Quốc tế và sự trao đổi viện trợ của Hoa Kỳ nên đă may mắn được CSVN tống xuất ra khỏi đất nước Việt Nam với quốc sách giả nhân giả nghiă “đi định cư theo chương tŕnh nhân đạo”, và những người có cơ may di tản trước ngày 30-4-1975 theo Mỹ sang Hoa Kỳ tỵ nạn mà CSVN đă từng đặt cho cái tên rất đẹp là “bọn đĩ điếm ngụy quân ngụy quyền bám gót đế quốc Mỹ để liếm bơ thừa sữa cặn”… vui ḷng hỉ xả quên đi quá khứ để đại đoàn kết dân tộc phục hưng đất nước, dưới sự lănh đạo của Đảng và bạo quyền CSVN tiếp tục theo chủ thuyết Mác Lê không tưởng lỗi thời, đă bị đào thải từ đầu thập niên 1990 ngay tại chính cái nôi đă phát sinh ra nó là đất nước dân tộc Nga và tại các nước Cộng sản chư hầu Đông Âu.
Bài viết của Vơ văn Kiệt đầy đặc những lời phân tích tỉ mỉ, phê b́nh chỉ trích nặng nề các sai lầm của Đảng suốt “quá tŕnh hoạt động” 60 năm qua, đă được báo chí đài phát thanh và mạng lưới Internet của CSVN loan tải công khai rộng răi, mà Vơ văn Kiệt chẳng bị Công an Nhân dân phiền hà ǵ, c̣n được ca tụng thổi phồng như một phương thuốc “thành khẩn” “cải tà quy chính”, làm nhiều người chưa có kinh nghiệm sống dưới sự cai trị tàn bạo của CSVN và những người hám danh hám lợi bị mê hoặc, tin tưởng lạc quan là CSVN đă “biến chất” nên có thể hoà hợp được. 
Trong khi những người khác, cũng thuộc thành phần CSVN cội gốc nhưng thực ḷng đóng góp ư kiến “thành khẩn” xây dựng, chỉ mới đề nghị Đảng bớt độc tài, rộng lượng bố thí cho nhân dân chút Tự do Dân chủ, tự nguyện xung phong làm tôi tớ cho Đảng và Nhà nước trong công tác bài trừ quốc nạn tham nhũng cửa quyền do chính Nhà Nước đề xướng, th́ lại bị bắt bớ giam cầm đưa ra ṭa kết án là “phá hoại sự đoàn kết dân tộc”, “lợi dụng Dân chủ âm mưu lật đổ Nhà Nước”, “tiết lộ bí mật quốc gia”, “làm tay sai gián điệp cho các thế lực thù địch với Đảng”…
Phải chăng v́ Kiệt là “thằng cuội” “c̣ mồi” do Đảng chỉ thị làm, nên b́nh chân như vại chẳng hề hấn ǵ. Cũng giống như trường hợp Trường Chinh ở thời gian những năm đầu thập niên 1950 theo lệnh Đảng về quê hương bản quán đấu tố xử tử chính cha ruột của ḿnh, đă làm phát sinh phong trào chống đối trong cả nước. Hồ Chí Minh đă xảo quyệt áp dụng quyền pháp đấu cờ tướng “thí chốt giả” (cất chức Tổng bí thư v́ đă thi hành sai đường lối của Đảng, trong vụ đấu tố tư sản điền chủ cường hào ác bá, theo chính sách của Đảng nhằm tiêu diệt giai cấp bần cùng hoá nhân dân tiến vững chắc lên xă hội chủ nghiă, dưới mỹ hiệu “Cải cách ruộng đất”) để cứu Bác và Đảng đang bị nhân dân chống đối kết án là tàn bạo vô nhân đạo, và làm dịu ḷng căm phẫn của đồng bào và đảng viên gốc tư sản nạn nhân của chiến dịch vô nhân đạo này. Nhưng thực tế nơi hậu trường sân khấu của màn kịch lừa bịp cụp lạc đó do Hồ Chí Minh giàn dựng, Trường Chinh vẫn giữ những chức vụ khác quan trọng trong Trung Ương Đảng bộ, rồi đến gần cuối Thập niên 1970 Trường Chinh đă được toàn Đảng bầu lên làm Tổng Bí thư Đảng (một chức vụ quyền uy bao trùm cả Đảng, Nhà nước và Quốc hội) như mọi người đă thấy.
Theo thiển kiến của người viết bài này, việc CSVN để cho Kiệt biểu lộ tư tưởng phê b́nh chỉ trích Đảng một cách công khai mạnh dạn như vậy c̣n có mục đích khác vô cùng thâm hiểm. Nó là cái quạt Ba Tiêu của Ma Vương trong truyện Tây Du Kư, khiến cho các nhân sĩ bấy lâu nay được nhân dân coi là “nhóm đấu tranh cho Dân chủ” ở trong nước vui mừng, v́ tưởng rằng từ nay hàng ngũ những người tranh đấu cho Dân chủ có thêm sự tiếp tay của một đồng minh vai vế.
Ngoài việc làm này của Kiệt, CSVN c̣n dàn dựng thêm một màn kịch thật hấp dẫn khác, để chứng tỏ rằng Đảng đang “thành khẩn” muốn “hoà hợp hoà giải” với các nhà bất đồng chính kiến ở trong nước, chớ không “độc tài vô nhân đạo” như sự kết án của các thế lực thù địch với CSVN đang ở nước ngoài. Đó là việc cho phép ông Hoàng Minh Chính (một trong những người đă từng công khai bầy tỏ trên giấy trắng mực đen những đề nghị sửa đổi đường lối cai trị kém Dân chủ Tự do của Đảng, đă bị Nhà nước kết án tù đầy quản chế nhiều lần) được sang Hoa Kỳ chữa bệnh ung thư, do lời mời và bảo trợ của ông Bác sĩ Mỹ gốc Việt tại San Francisco (đang là một thành viên trong nhóm cố vấn về các sắc tộc Châu Á Thái B́nh Dương tại Nhà Trắng của Chính phủ Bush), lại c̣n cho cả vợ ông Chính đi theo để chăm sóc. Qua các câu trả lời phỏng vấn trên làn sóng của đài Á Châu Tự do phát đi từ Hoa Thịnh Đốn, ông Chính đă tiết lộ rằng trước khi vợ chồng ông lên đường đi Mỹ, các Cán bộ Nhà nước và các bạn đồng hội đồng thuyền mệnh danh là nhóm người thuộc phong trào đấu tranh cho Dân chủ ở trong nước bấy lâu nay, cả trong Nam lẫn ngoài Bắc, được tự do đến thăm chào tiễn chân nườm nượp không gặp khó khăn ǵ. Đông đến nỗi bà Chính phải đóng cửa không tiếp khách vào lúc 9 giờ tối mỗi đêm.
Trong khi đó, mấy vị Hoà Thượng thuộc Giáo hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất ở miền Trung và miền Nam muốn đi thăm nhau, vẫn bị chính quyền các địa phương cho Công an Nhân dân cấm cản làm khó dễ đủ điều không cho thực hiện.
Các sự kiện trên đây, khiến người viết nhớ lại những ǵ đă xẩy ra trong khoảng thời gian 60 năm về trước ở bên Tầu và trên đất nước Việt nam thân yêu của ḿnh. Lúc đó, Hồ Chí Minh làm gián điệp cho Cộng sản Thế giới do Nga Sô Viết lănh đạo, hoạt động trên Lục địa Trung Hoa bị Chính quyền Trung Hoa Dân quốc bắt giam. Đồng đảng của Hồ Chí Minh đă chạy đôn chạy đáo năn nỉ cầu xin các nhà Cách mạng Việt Nam không Cộng sản lưu vong, thương t́nh đồng hương đang có cùng mục đích chung là hoạt động tranh đấu giành Độc lập cho đất nước và cứu dân tộc Việt Nam thoát khỏi ách thống trị của Thực dân Pháp và Quân phiệt Nhật, vận động xin cho Hồ Chí Minh được thoát ṿng tù tội. Các vị lănh tụ các đảng phái cách mạng quốc gia nhân bản chân chính này, đă v́ lợi ích chung của Quốc gia Dân tộc Việt Nam, vận động mạnh mẽ với chính quyền Trung hoa Dân quốc tha cho Hồ Chí Minh.
Sau đó, tất cả các đảng chính trị Việt Nam lưu vong (kể cả nhóm cộng sản của Hồ Chí Minh) đă được chính quyền Trung hoa Dân quốc giúp thành lập ra một tổ chức gọi là Viêït Nam Cách mệnh Đồng minh Hội (VNCMĐMH). Tổ chức này đă được phe đồng minh chống Phát xít Nhật tại Á Châu Thái B́nh Dương (do Hoa Kỳ lănh đạo) giúp đỡ yểm trợ hoạt động chống Nhật và Pháp trong nước suốt thời gian Đại chiến Hai. Sau khi quân Phiệt Nhật lật đổ Pháp ngày 9-3-1945, chiếm độc quyền cai trị các nước Đông Đương được chừng 5 tháng, th́ phải đầu hàng vô điều kiện vào tháng 8 năm 1945 v́ 2 quả bom nguyên tử do Mỹ thả xuống tàn phá 2 thành phố trên đất Nhật. Tiếp đó, quân đội Trung hoa Dân quốc được Liên Hiệp Quốc giao cho trách nhiệm vào lănh thổ Đông Dương, giải giới quân Nhật từ Bắc Vĩ tuyến 16 lên phía Bắc, đă cho VNCMĐMH theo về nước để thành lập Chính phủ Liên Hiệp tổ chức bầu cử Quốc hội lập Hiến, xây dựng nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà. Lúc đó phe nhóm của Hồ Chí Minh chiếm đa số trong Quốc hội, nên Hồ Chí Minh đă nhận được số phiếu tín nhiệm làm Chủ tịch Chính phủ Liên Hiệp cao hơn những người khác. Nhờ thế Hồ Chí Minh mới có cơ hội được đại diện Chính phủ Liên hiệp, đọc bản tuyên ngôn Độc lập của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà vào ngày 2 tháng 9 năm 1945, tại cuộc mít-tinh tổ chức tại vườn hoa Ba Đ́nh Hà Nội.
Vốn là nhóm đảng viên Cộng sản Quốc tế trung kiên, nhất nhất phải thi hành lệnh của Quốc tế Cộng sản, nên Hồ Chí Minh và phe nhóm Cộng sản đă ngấm ngầm liên lạc trao đổi và kư Hiệp Ước Sơ Bộ ngày 6-3-1946 với Saintenay (đại diện Pháp tại Hà Nội), đồng ư để Pháp thong thả đổ quân lên một số tỉnh tại miền Trung và miền Bắc Việt Nam, thay thế quân Trung hoa Dân quốc trong nhiệm vụ giải giới hàng quân Nhật và bảo vệ an ninh cho Pháp kiều bị quân Phiệt Nhật giam giữ sau cuộc đảo chính ngày 9 tháng 3 năm 1945. Việc làm này của Hồ Chí Minh bị các phe phái chính trị không Cộng sản trong Chính phủ Liên hiệp chống đối. Quốc Dân Đảng và các đảng khác trong VNCMĐMH tổ chức biểu t́nh chống đối, đă bị Hồ Chí Minh cho Công an đàn áp bắn giết và bắt đem đi biệt tích. Từ sau biến cố đó, Hồ Chí Minh và nhóm Việt Minh Cộng sản công khai chiếm độc quyền cai trị đất nước bằng chế độ vô sản chuyên chính độc tài theo khuôn mẫu của quan thầy Liên Sô Nga.
Đến nay, 60 năm đă qua đi, CSVN đă bao lần sửa sai, nhưng v́ “đại ngoan cố” ĺ lợm mù quáng tiếp tục áp dụng phương cách quản trị quốc gia theo chủ thuyết vô sản chuyên chính “Tam Vô” phi nhân bản, dưới mỹ hiệu “Cộng hoà Xă hội Chủ nghiă”, nên thực tế hiện t́nh Kinh tế Văn hoá Xă hội trên đất nước Việt Nam sau ba thập niên hoà b́nh không c̣n chiến tranh, mà vẫn tồi tệ đến nỗi cơ quan thống kê Liên Hiệp Quốc xếp vào hàng các nước chậm tiến, nghèo đói, bất b́nh đẳng, cửa quyền tham nhũng, người bóc lột người tàn bạo vô nhân đạo nhất Thế giới.
Do đó, v́ sự tồn vong trường tồn của đất nước Việt Nam, v́ ấm no hạnh phúc b́nh đẳng b́nh quyền của Dân tộc Việt Nam, chúng ta, những người c̣n nặng ḷng v́ Quốc gia Dân tộc Việt Nam đừng tin những ǵ CSVN đang diễn tuồng rêu rao lừa bịp, hăy kiên quyết bền tâm vững chí tiếp tục hoạt động tạo thời cơ thuận lợi hỗ trợ cho đồng bào ở trong nước, hăng hái vùng lên đ̣i CSVN phải hủy bỏ bản Hiến pháp hiện tại, chấm dứt t́nh trạng độc đảng chuyên chính độc quyền lănh đạo quốc gia của CSVN, trả lại cho toàn dân tộc Việt Nam các quyền căn bản của con người như quy định trong Bản tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền của Liên Hiệp quốc, mà CSVN khi được nhận vào làm hội viên đă kư công nhận và cam kết thi hành nghiêm chỉnh.
Chúng ta cũng phải cương quyết không chấp nhận cho CSVN sửa sai thêm lần nữa, v́ các bài học kinh nghiệm trong quá khứ dài suốt 60 năm, đă cho chúng ta thấy rằng bản chất CSVN không bao giờ thay đổi, cũng ví như một pho tượng nặn bằng đất xét, dù cho có sơn phết dày đến hàng trăm lớp vàng (quư kim) lên làm vỏ bọc ngoài, th́ bản chất đất xét đă dùng để nặn ra pho tượng cũng không thể nào biến chất trở thành vàng y nguyên chất được.
Đôi ư kiến thô thiển xin đóng góp để Quư Vị đồng bào Việt Nam đang ở trong và ngoài nước Việt Nam cùng xét định./.

 

Little Saigon, 2 tháng 9 năm 2005.
NGUYỄN-HUY HÙNG
Một cựu quân nhân Quân lực VNCH,
Cựu tù nhân chính trị 13 năm lao động khổ sai
trong các trại tập trung cải tạo của Cộng Sản Việt Nam.

 

 

VƠ VĂN KIỆT THÚ TỘI THAY ĐẢNG,
ĐỂ DỤ DỖ NHỮNG NGƯỜI  ĐỐI LẬP
QUÊN QUÁ KHỨ, ĐẠI ĐOÀN KẾT DÂN TỘC!

                                        NGUYỄN HUY HÙNG

1

1

1

1

1

1

1

1

1

1

1

1 1 1 1