TRONG T̀NH H̀NH HIỆN TẠI CHÚNG TA PHẢI LÀM G̀ ?

 

Đại-tá Nguyễn Huy Hùng (ảnh chụp năm 1969 tại Phú Nhuận Sài-G̣n)

V́ bệnh hoạn do lao khổ cả tinh thần lẫn vật chất suốt 13 năm trong các trại tập trung cải tạo của Cộng sản Việt Nam và tuổi già sức khoẻ suy giảm, nên suốt mấy năm nay Tôi không có cơ hội góp mặt cùng đồng hương và chiến hữu hoạt động đấu tranh chính trị ngoài đường phố Bolsa như nhiều năm về trước. Nhưng một số bạn bè có cùng một chí hướng vẫn thương mến, liên lạc thường xuyên qua e-mail hoặc thăm viếng để vấn an sức khoẻ và trao đổi ư kiến về những ǵ phải và nên làm, để tiếp tay cho Đồng bào Việt Nam ở trong nước sớm loại trừ được bè lũ Cộng sản bạo tàn vô nhân đạo, giành lại quyền Tự do Dân chủ và Nhân quyền để toàn Dân tộc Việt Nam được sống trong hạnh phúc ấm no.
Theo dơi các sinh hoạt Hội đoàn trên toàn Hoa Kỳ từ ngày Quốc hận 30 tháng 4 năm 2005 đến nay, Tôi thấy có nhiều điểm tương đồng như từng đă xẩy ra từ 10 năm về trước. Mở bộ nhớ của máy vi tính ra xem lại, Tôi thấy có một bài tham luận thời cuộc lúc bấy giờ của Tôi vẫn c̣n phù hợp để đóng góp cho hoàn cảnh hiện nay. Vậy Tôi xin nhờ Tuần báo Trách Nhiệm của Khu hội Cựu Tù nhân chính trị Nam California, đăng lại nguyên văn để Quư Vị đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước Việt Nam đang c̣n can đảm v́ Quốc gia Dân tộc Việt Nam, đấu tranh loại trừ bè lũ Cộng sản VN độc tài tàn bạo vô nhân đạo ra khỏi xă hội Việt Nam cùng nhă giám./.

 ĐĂ ĐẾN LÚC CHÚNG TA CẦN THÊM NỖ LỰC MỚI.

 Kinh nghiệm ghi nhận được trong quá khứ qua các thời đại, cho thấy hầu như là một nhu cầu tự nhiên, khi người ta cùng rơi vào chung một hoàn cảnh, th́ t́m sáp lại gần nhau để nương tựa giúp đỡ nhau vượt qua mọi khó khăn, chung lưng đấu cật thực hiện những ǵ cần làm để cùng vươn lên, trở thành một tập thể mạnh có uy tín, khiến các tập thể khác nể trọng.
Nhưng khi đạt kết quả rồi, bắt đầu phát sinh một tệ trạng không tránh được, đó là sự tranh chấp giữa những người ham danh giành quyền lănh đạo. Hậu quả là gây chia rẽ, lủng củng nội bộ triền miên, làm tŕ trệ việc thực hiện các mục tiêu căn bản cần thiết đă đề ra lúc ban đầu, và manh nha mầm mống tan ră, khiến quảng đại quần chúng hoang mang không c̣n biết tin vào ai. Sự kiện này c̣n tạo muôn vàn khó khăn, cho những người có thành tâm thiện chí, muốn t́nh nguyện đứng ra gánh vác việc chung sau này, cảm thấy e ngại thối chí không muốn dấn thân.
Vào những năm cuối thập niên 1950 qua đầu thập niên 1960, sự lủng củng chính trị tranh giành đ̣i chia chác quyền hành, giữa các phe nhóm chính trị và chính quyền Đệ nhất Cộng hoà tại miền Nam Việt Nam, đă dẫn đến cái chết tức tưởi của cố Tổng thống Ngô đ́nh Diệm. Tiếp theo đó là khủng hoảng lănh đạo, do sự tranh chấp triền miên suốt mấy năm trời, giữa các nhóm Tướng, Tá tham gia cuộc đảo chánh lật đổ Tổng thống Diệm ngày 1 tháng 11 năm 1963. Hậu quả là, bọn Cộng sản Việt Nam (CSVN) ở Hà Nội và nhóm tay sai đón gió trở cờ tại miền Nam, đă lợi dụng cơ hội đẩy mạnh việc thực hiện nhiệm vụ Quốc tế Cộng sản giao phó, xâm lăng miền Nam Việt Nam để áp đặt Chế độ Cộng sản trên toàn đất nước Việt Nam. V́ thế thảm họa 30 tháng 4 năm 1975 đă xẩy ra.
Từ đó đến nay, hơn 70 triệu đồng bào Việt Nam phải chịu bao thống khổ, dưới ách cai trị độc tài bóc lột tàn bạo của CSVN. Hàng trăm ngàn người phải bỏ nước vượt biên ra đi t́m Tự do, đă bỏ thây dưới ḷng biển cả, trong rừng hoang âm u. Hàng trăm ngàn quân sĩ, nhân viên hành chánh Việt Nam Cộng hoà (VNCH), và thành viên các Đảng phái chính trị Quốc gia không Cộng sản, bị giam cầm đầy đọa cực nhục trong các trại tù tập trung cải tạo của CSVN. Gia đ́nh vợ con của họ cũng bị dồn đi khai khẩn rừng hoang lập vùng kinh tế mới, phải lao động khổ cực, đói ăn, thiếu thuốc, chết lần ṃn trong cảnh địa ngục trần gian, chẳng khác ǵ chồng, cha, anh của họ trong các trại tù cải tạo.
Chỉ một số người may mắn, nhờ bám được vào cuộc di tản của Hoa Kỳ, sau thời gian ban đầu khó khăn vất vả nơi xứ lạ quê người, nay đă tạo dựng được cuộc sống ổn định, bảo đảm tương lai sáng sủa hạnh phúc cho bản thân và con cái, nên mới có th́ giờ rảnh để nghĩ tới Quốc gia Dân tộc, đúng theo triết lư cổ xưa là : thứ nhất tề gia, sau mới tham gia trị quốc, để tiến lên lănh đạo b́nh thiên hạ.
V́ thế, nhiều nhóm chính trị với nhiều danh xưng khác nhau ra đời, hoạt động theo những chiêu bài đường lối hành động chống Cộng, quang phục Quê hương khác nhau. Nhóm nào cũng gồm một thiểu số trí thức, chính trị gia, khoe rằng họ đă được sự hậu thuẫn của một thế lực kinh tế, chính trị Tư bản nào đó, để chứng minh nhóm của họ có thế lực hơn các nhóm khác, vững mạnh như một mũi nhọn sắc bén cứng như thép, đủ khả năng lănh đạo đồng bào tiếp tục cuộc đấu tranh chống CSVN, quang phục Quê hương.
Nếu chúng ta ví các nhóm đó như những ngón tay thép của một bàn tay Việt Nam xoè, dùng để đâm vào thân cây chuối CSVN, th́ khi rút ra các ngón tay thép đó chỉ để lại những lỗ thủng chớ không làm gẫy được cây chuối. Nhưng, nếu những ngón tay thép đó được khép lại sát bên nhau, thành một khối để xỉa vào thân cây chuối CSVN, th́ bàn tay thép đó sẽ tạo được một lằn đứt rộng như dao chém, khiến cho cây chuối gẫy đổ vào lúc nào mà chúng ta muốn.
Các Cụ ta ngày xưa đă dạy : “Một cây làm chẳng nên non, Ba cây chụm lại nên ḥn núi cao”. Nếu chúng ta thiệt t́nh có tâm huyết muốn hy sinh tranh đấu cho Tự do, Dân chủ, Nhân quyền của Dân tộc Việt Nam, th́ hăy cố gắng hy sinh cái “Tôi” và cái “Nhóm của Tôi” ngồi lại bên nhau, cùng hoạch định những đường lối hành động hữu hiệu kịp thời, chia nhau trọng trách hợp với khả năng sở trường của mỗi nhóm, để thực hiện những việc cần làm, để loại bỏ được nhóm CSVN và bọn tay sai đón gió trở cờ thân CSVN, để giải phóng Quê hương Dân tộc Việt Nam thoát ách cai trị độc tài, độc đảng bóc lột tàn bạo, càng sớm càng tốt.
Con thuyền dân tộc Việt Nam, đă và đang c̣n lênh đênh trên sóng gió bể khổ, từ hơn nửa Thế kỷ nay rồi. Nếu coi các vị lănh tụ của các nhóm Chính trị Việt Nam không Cộng sản nói trên, tại hải ngoại hiện nay là các thuyền trưởng, th́ Dân tộc Việt Nam không thiếu các thuyền trưởng tài ba. Chẳng lẽ các thuyền trưởng khả kính này lại không đủ kiên nhẫn, khiêm nhường ngồi lại với nhau, thảo luận ủy thác cho một người tương đối trội hơn những người khác, đứng ra trách nhiệm phối hợp cuộc đấu tranh, giành lại con thuyền Việt Nam thoát khỏi tay của nhóm thủy thủ đoàn Mafia CSVN độc tài tàn bạo hiện nay sao?
Hơn 70 triệu dân Việt Nam không Cộng sản, trong đó có cả triệu quân sĩ và nhân viên hành chánh VNCH, đă từng xả thân chiến đấu cho Dân tộc Quê hương Việt Nam suốt gần nửa Thế kỷ, lại c̣n phải chịu thêm hàng chục năm khổ nhục, trong các trại tù tập trung cải tạo của CSVN sau thảm họa 30-4-1975, để Thế giới và toàn dân Việt Nam thấy được mặt thật tàn bạo vô nhân đạo của CSVN, đang chờ hành động sáng suốt của qúy vị, và sẵn sàng hỗ trợ qúy vị trong nỗ lực mới này bằng mọi giá, để Quê hương Dân tộc Việt Nam của chúng ta, có được Tự do Dân chủ thật sự, và Nhân quyền được tôn trọng bảo vệ, y như chúng ta và vợ con chúng ta đang được hưởng, tại những nơi tạm dung trên toàn thế giới này từ hơn 22 năm qua.
Tuy nhiên có một điều chắc chắn cần nên nhớ là, quảng đại quần chúng Việt Nam không chấp nhận, các đường lối hành động có xu hướng hoà hợp hoà giải với CSVN dưới bất cứ h́nh thức nào, cũng như không trông đợi để ngưỡng mộ tài biện luận lư thuyết khoa bảng xuông, mà trông đợi những hành động dấn thân hy sinh thực tiễn cho đại cuộc của qúy vị.
Là kẻ sĩ, xin qúy vị hăy chứng tỏ ḿnh là những anh hùng tạo thời thế, hy sinh v́ hạnh phúc của Dân tộc Việt Nam, chớ không phải v́ danh lợi cá nhân phe nhóm. Mong lắm thay./.


NGUYỄN HUY HÙNG
Cựu Đại tá, Phụ tá Tổng cục trưởng
Chiến tranh Chính trị Quân Lực Việt Nam Cộng hoà,
kiêm Chủ nhiệm Nhật báo Tiền Tuyến,
Cựu Tù nhân Chính trị, 13 năm lao động khổ sai trong các trại tập trung cải tạo của CSVN,
Chủ tịch Khu hội Cựu tù nhân chính trị Nam California.

 

                  

                                   NGUYỄN HUY HÙNG

 
1
1
1
1
1
1
1
1
1
1
1
1 1 1